Đã 9 năm nay, Hội Nhà văn Việt Nam tổ chức Ngày thơ vào đúng Rằm tháng Giêng, tại sân Văn Miếu- Quốc tử giám. Đó là một ngày hội trang trọng, hội vui vẻ, hội của thi nhân, nghệ sĩ và những người yêu văn thơ, hội của chữ nghĩa và văn hoá.
Kinh nghiệm từ những vụ chạy loạn thật sự, rất đáng quý cho những vụ loạn thông tin. Đầu tiên, bạn nên có chính kiến, bình tĩnh trong mọi trường hợp. Cần ngẩng cao đầu để tìm không khí thở, tránh ngạt. Có thể bạn bị thiểu số, nhưng đừng lấy làm đau buồn. (đã đăng báo Hải quan)
Nhân Hội nghị các nhà viết văn trẻ năm 2011, tôi có đọc qua một loạt bài về vấn đề này. Tôi là nhà văn không còn trẻ nhưng chưa già, lại chả bao giờ tham dự bất cứ Hội nghị các nhà viết văn trẻ, nên tôi coi như "kính nhi viễn chi", khen chê cũng chả nghĩ đến, tranh luận lại càng không. Nếu đọc những ý kiến của tôi, mà những người sắp đi dự Hội nghị nhà văn trẻ không lấy đó làm mừng quá, và những ai không dự cái hội nghị ấy không bị buồn quá, thì coi như tôi viết ra không uổng phí rồi.
Khi biết tin Hãng phim Hội Nhà văn Việt Nam làm phim về Nguyễn Ái Quốc ở Thượng Hải những năm 1933-1934, bộ phim “Vượt qua bến Thượng Hải” vừa được công chiếu, ngay chính tại Hội Nhà văn, cơ quan chủ quản của đơn vị sản xuất phim, dư luận rất khác nhau. (bài đăng báo HQ)
Ôi, nếu mai có anh nào muốn lấy vợ, mà đi tìm phụ nữ đủ “8 chữ” thì có lẽ phải ở vậy đến già thôi. Thời nay mà có cô nào “tự tin, tự trọng, trung hậu, đảm đang” thì chắc gì cô ấy đã lấy chồng.
Bệnh này có từ thời cổ đại, dai dẳng và được phát huy đến thời nay, nếu đi tìm một đức tính xấu xí của nguời Việt, có thể đặt "bệnh háo danh" lên đầu bảng.
Tôi ủng hộ sự xuất hiện của những ông nghị như ông Hồng, ông Phước. Đây có sự rõ ràng, chi tiết nhé. Tôi không ủng hộ các ông Nghị sĩ như ông Nguyễn Minh Hồng hay Hoàng Hữu Phước. Không, xin nhắc lại, tôi không cùng "phe phái" với các ông ấy, không ủng hộ các ông đấy. Nhưng, tôi mừng vì sự xuất hiện của các ông đấy.
Hồi tôi còn đi học phổ thông, tôi đã từng ước mơ làm công nhân nuôi bò. Khi đó tôi học cấp 2, bây giờ tương đương Phổ thông trung học cơ sở. Thích thành người nuôi bò, là vì có anh hùng Hồ Giáo nuôi bò ở nông trường Ba Vì. Đó là một thời thi đua yêu nước lành mạnh và lãng mạn.
Cái gọi là “kinh tế” rắc rối hơn là thẩm định một bài văn, một bái hát, một vở kịch. Có thể các nhà kinh tế không hiểu nổi giá trị nghệ thuật của một tác phẩm, nhưng có thể các văn nghệ sĩ cũng ú ớ khi thấy người ta nói về tiền tệ và thị trường.
Tôi cam đoan những nhà quản lý đô thị Hà Nội, những người có chức trách phát triển thành phố Hà Nội dường như không biết đến... máy tính. Bây giờ cái máy tính có ổ cứng ngày càng lớn. Hàng chục, hàng trăm Gigabyte, có thể lưu vô vàn thư mục, file. Người ta cứ có địa chỉ dạng đường dẫn là sẽ tìm thấy cái mình muốn. Từ thư mục mẹ gạch chéo (/) đến thư mục con, đến thư mục con nữa... cho đến đích. Khoa học máy tính cho người ta một khái niệm về tìm đường đi trong một mớ hỗn độn các file lưu trữ.