Phí ô tô thì nước nào có ô tô chạy đều có cả. Nước ta cũng đã có. Họ chỉ có không thêm nếm để phí chồng phí thôi. Mà họ cũng không lý luận chuyện đóng phí thêm là yêu nước… thêm.
Tôi nhớ có một nhạc sĩ tiền chiến làm bài hát: Buồn tàn thu. Mùa thu sắp tàn, mùa đông sắp đến. Mùa tươi đẹp thu vàng heo may sắp chấm dứt rồi, mà mùa đông băng giá thì đang đến. Buồn làm sao…
"Con không sợ cô giáo mắng, vì con cứ bảo bố mẹ em bảo chỉ khi viết những chữ mà mình hiểu rõ và viết thật. Đơn từ càng phải viết thật lòng. Còn nếu con chưa được vào Đội kỳ này thì sau khi con đọc hiểu Điều lệ thật sự, con thấy con làm được như Điều lệ, thì con sẽ viết như cô giáo hướng dẫn"
Nhân Hội nghị các nhà viết văn trẻ năm 2011, tôi có đọc qua một loạt bài về vấn đề này. Tôi là nhà văn không còn trẻ nhưng chưa già, lại chả bao giờ tham dự bất cứ Hội nghị các nhà viết văn trẻ, nên tôi coi như "kính nhi viễn chi", khen chê cũng chả nghĩ đến, tranh luận lại càng không. Nếu đọc những ý kiến của tôi, mà những người sắp đi dự Hội nghị nhà văn trẻ không lấy đó làm mừng quá, và những ai không dự cái hội nghị ấy không bị buồn quá, thì coi như tôi viết ra không uổng phí rồi.
Nếu đưa lên máy tính mô phỏng tốc độ đô thị hóa, rồi co rút về mặt thời gian, sẽ thấy một vùng sóng, lan tỏa từ khu trung tâm, giống như ai đó ném một hòn sỏi vào mặt hồ phẳng lặng. Đô thị hóa cứ lan tỏa ra mãi ngoại ô, không biết rồi nó sẽ lan đến đâu. Hôm qua vành đai 1, hôm nay đã vành đai 2, vành đai 3... Thế cho nên, giữ một vườn đào ở giữa thành phố thời hiện đại quả là quá khó.
Tôi không bầu chọn cho Vịnh Hạ Long, thế là tôi không yêu nước ư? Ngày mai, một công ty nào đó sẽ mở ra cuộc vận động bầu chọn “Người vĩ đại nhất mọi thời đại” tôi sẽ vận động bầu cho Tễu, thì đó cũng là cách thể hiện lòng tự hào dân tộc chứ gì? Mang Tễu ra đấu với Ivan, AQ, Pie, Sam, Crixto… thì quá tự hào.
Đi trên đường Thanh niên, anh bạn Tống Minh Vượng người Trung Quốc nói tiếng Việt chỉ những người đang ngồi ôm nhau ở bờ hồ Tây, bảo: Ở Hà Nội, bờ hồ nào người ta cũng làm tình yêu... Tất cả người nghe câu nói ấy đều cười ồ. Tiếng Việt ngồ ngộ, có thể liên tưởng rất buồn cười. Nhưng sau đó có người đặt câu hỏi: Tại sao người ta hay hẹn hò nhau ở bờ hồ?
Nếu bạn uống nước, hay ăn cơm, để nồi cơm bên phải hay bên trái thì không quan trọng. Nhưng đi đường, bên phải hay bên trái lại là vấn đề lớn. Đi đường bên phải, vượt xe bên trái, lái xe ngồi bên trái... Đó là luật giao thông. Liên quan đến trật tự xã hội, trình độ chuyên môn, liên quan đến sinh mạng con người.
Có một câu hỏi không mới, nhân loại một nửa là đàn bà, mà sao chỉ có bọn đàn ông là cứ nói chuyện đàn bà mới là ngày hội, còn cánh đàn bà khi nói chuyện đàn ông thì ít khi vui và không biết họ nói ở đâu, kín đáo lắm? Ngẫm cho cùng, đó chính là câu trả lời. Thế giới đàn ông rõ ràng là quá nghèo nàn, đáng chán.
Tôn giáo nói chung là kỳ thị phụ nữ. Thế giới văn minh có mấy tôn giáo lớn, thì địa vị phụ nữ đều rất thấp kém. ...Thế mà tôn giáo bản địa Việt Nam thờ vị giáo chủ tối cao là một bà mẹ. Đạo Mẫu phát sinh ở Việt Nam coi người phụ nữ là chúa tể, sinh ra vạn vật. Hành lễ của Đạo Mẫu có lẽ là… vui nhất so với các loại đạo. Ba mươi sáu giá đồng, cứ một người mà lúc thì nam, lúc lại là nữ, chuyển giới chóng mặt. Khi là cô khi là cậu. Có lẽ Liên Hiệp Quốc bây giờ mới cổ vũ cho bình đẳng giới, chứ người Việt biết đến bình đẳng giới lâu lắm rồi.