Bài này đăng báo lâu rồi, nay post lại: Ví dụ chuyện phân phối sữa: Sữa bò hiếm, phải phân phối đúng đối tượng, tức là chỉ phân phối cho những bà mẹ nuôi con mà thiếu sữa. Làm sao biết bà mẹ nào thiếu sữa? Phải khám. Tức là phải cho bác sĩ khám... vú thì mới biết có sữa hay không để mà quyết định cho mua sữa hay không? Kỳ quá chừng. Nhiều sản phụ kêu lên lãnh đạo: Tại sao phải chịu bị “bóp vú” mới được mua sữa? Nhưng những ngày đó đúng là như vậy. Lãnh đạo Thành phố Hồ Chí Minh đã không đi theo con đường hoàn thiện việc khám vú, mà bàn cách làm sao có sữa
Nên tôi đề nghị các đồng chí thôi không bàn chuyện thất thoát ở các Tổng công ty nữa, cũng không nên trách móc các đồng chí cấp cao đề bạt sai cán bộ. Thôi chuyện ấy chi bộ ta không bàn. Mà bàn chuyện thiết thực, nên đến các đồng chí công an, hỏi xem đảng bộ ta, chi bộ ta có đồng chí nào có tên trong danh sách mua dâm bị bắt không.
Nhiệm kỳ cách đây 5 năm, nhiều ông Bộ trưởng cũng hứa đại loại như thế. Cuối cùng không mấy ai thực hiện được, mà cũng chả nói lại, cũng chả xin lỗi ai. Năm nay lại hứa thế. Mà tình hình kinh tế xã hội năm nay khác đi nhiều rồi. Đồng tiền đi chợ thì tep tóp đi rồi, xã hội bất ổn từ biển dội vào khác hẳn trước đây rồi.
Tôi nhớ tôi đã ít nhất hai lần viết về rươi ở chuyên mục này. Một món ăn ừ thì có chút đặc biệt, nhưng Vũ Bằng đã nói rồi? Vâng, tôi đã đọc bài "Rươi" trong "Món ngon Hà Nội" của Vũ Bằng. Đọc rồi đọc lại. Không tin được ông Vũ Bằng lại "tán" đến mức ấy. Cái uy của Vũ Bằng lớn đến mức, cho đến nay, không ai nói lại lấy một lời. Còn ở quê vùng rươi, nếu có nói đến cách làm rươi của ông Vũ Bằng, thì người ta chỉ cười xòa, cho là nói dóc.
Nghề văn là một nghề kỳ lạ, đỏng đảnh và khó lường. Có nghề nào mà lại thu nạp vào trong nó tất cả các kiểu người xuất xứ từ khắp các ngành nghề? Liệu bạn đang làm Hải quan, có bỏ đi để sang làm Kiểm lâm không? Nhưng có thể bạn sẽ bỏ Hải quan để làm văn. Vậy thì nghề văn là thứ ma mị gì đó, mà nó hấp dẫn nhiều người, có người đang có tiền mà đi theo nghiệp văn để chả còn tiền, đang có chức mà theo nghiệp văn chả còn chức, đang sống thung thăng đi theo nghiệp văn mà chả còn thảnh thơi nữa. Vì sao?
Các nước phương Tây có lệ rất hay là mỗi khi năm mới, thì gửi thiếp chúc mừng. Nước ta cũng có thiệp chúc mừng năm mới. Song, gần đây cái thiệp chúc mừng nó nhẹ thế nào ấy, mà cái phong bì nó mới được coi trọng. Có thể thấy đó là một biểu hiện xuống cấp đạo đức xã hội như thế nào.
Dễ thấy rằng, một vấn đề nan giải ở Việt Nam là khi ra đường, chúng ta trông thấy nhiều công an, nhưng khi có vụ việc xảy ra, thì việc giải quyết rất chậm trễ, hoặc không có ai giải quyết cả.
Câu chuyện về Bác Hồ mời cơm nhà văn Đỗ Chu đã truyền tụng khắp nơi. Có nhiều dị bản, nhưng sau đó tôi được chính nhà văn Đỗ Chu kể lại.
Tra từ điển, chữ "hoắng" không có. "Sớt" trên mạng cũng không tìm thấy nghĩa. Có lẽ từ này mới phát sinh trông đời sống hiện đại. Dân gian hiểu một cách đơn giản "hoắng" là hành động khác thường, không phù hợp với đại chúng, không phản ánh đúng thực chất sự việc đó, nói với làm không đi đôi với nhau, kết quả việc làm càng không hay ho gì...