Câu chuyện về Bác Hồ mời cơm nhà văn Đỗ Chu đã truyền tụng khắp nơi. Có nhiều dị bản, nhưng sau đó tôi được chính nhà văn Đỗ Chu kể lại.
Nên tôi đề nghị các đồng chí thôi không bàn chuyện thất thoát ở các Tổng công ty nữa, cũng không nên trách móc các đồng chí cấp cao đề bạt sai cán bộ. Thôi chuyện ấy chi bộ ta không bàn. Mà bàn chuyện thiết thực, nên đến các đồng chí công an, hỏi xem đảng bộ ta, chi bộ ta có đồng chí nào có tên trong danh sách mua dâm bị bắt không.
Ngẫm cho cùng, những nhà quản lý đang chơi chữ. Cái lợi của việc chơi chữ là làm cho người ta hiểu, các vị đang làm một việc gì đó khác với giai đoạn trước. Nhưng thật ra, đó đang làm một sự lấp liếm, cả vú lấp miệng em, bao che cho khuyết điểm một thời gian dài.
Chín năm trước, đến SaPa nhân một hội nghị của Bộ Kế hoạch và Đầu tư, tôi là một nhà báo. Tôi đã hẹn ông Bùi Quang Vinh, Bí thư tỉnh ủy Lào Cai ở một khách sạn SaPa để phỏng vấn ông ấy. Bài đăng trên báo Diễn đàn Doanh nghiệp. Giờ mở ra báo lưu là thấy ngay. Bây giờ, sau 9 năm, ông Vinh đã là Bộ trưởng Bộ Kế hoạch và Đầu tư. Còn Sa Pa mà ông ấy để lại cho Lào Cai (và cho tất cả chúng ta) là một SaPa khác.
Trong những ngày này, các phương tiện thông tin đại chúng xôn xao về việc Nhà toán học Ngô Bảo Châu về nước hoạt động toán học, và có thể tuần sau sẽ được một giải thưởng quốc tế danh giá về Toán trao cho các nhà toán học dưới 40 tuổi. Đây là một giải thưởng uy tín trên thế giới, mà châu Á mới có 3 người Nhật giành được.
Hồi tôi còn đi học phổ thông, tôi đã từng ước mơ làm công nhân nuôi bò. Khi đó tôi học cấp 2, bây giờ tương đương Phổ thông trung học cơ sở. Thích thành người nuôi bò, là vì có anh hùng Hồ Giáo nuôi bò ở nông trường Ba Vì. Đó là một thời thi đua yêu nước lành mạnh và lãng mạn.
Kinh nghiệm từ những vụ chạy loạn thật sự, rất đáng quý cho những vụ loạn thông tin. Đầu tiên, bạn nên có chính kiến, bình tĩnh trong mọi trường hợp. Cần ngẩng cao đầu để tìm không khí thở, tránh ngạt. Có thể bạn bị thiểu số, nhưng đừng lấy làm đau buồn. (đã đăng báo Hải quan)
Hôm qua, đọc thấy một thông tin khiến tôi hơi sừng sờ: Khai tử các cột điện thoại thẻ. Hàng ngày, đi qua các cột điện thoại thẻ hiu quạnh, trống vắng tôi dường như quen rằng nó đã đứng đấy, dù cho không còn tác dụng gì nữa, thì cũng không sao. Nay gỡ nó đi, dĩ nhiên một khoảng trống trên hè phố để lại, và một cảm xúc bâng khuâng, nhẹ nhõm, song vẫn hơi tiêng tiếc. Hóa ra nó là chứng nhân cho một thời đã qua, cái thời rất gần đây thôi. Có những cái mới, chưa cũ mà đã là lạc hậu.
Nhưng bỗng một hôm lâu rồi nhớ bạn đinh hỏi thăm sức khỏe, định tâm sự rỉ rả như thói thường, gọi điện thoại, thì câu đầu tiên là: A lô, nhớ rồi, sẽ trả nhá, mình là đứa biết điều… Ôi thôi sau đó ngại không dám gọi nữa. Lâu dần thấy xa xôi nhau. Bạn biết điều kia cũng không thấy thực hiện sự biết điều… Thế là, vô hình trung, đồng tiền quý thì quý thật, nó là mồ hôi ai cũng lao động mà có, nhưng mất tình bạn mới thấy cay đắng, nó là cái gì đó cao hơn mồ hôi, nó là tình cảm là tâm hồn bị thương tổn.
Tàn thu 2012 không giống chút nào tàn thu năm 1939. Giá mà Văn Cao sống thời nay, liệu ông có viết khúc ca ấy khác thế nào không?