Chín năm trước, đến SaPa nhân một hội nghị của Bộ Kế hoạch và Đầu tư, tôi là một nhà báo. Tôi đã hẹn ông Bùi Quang Vinh, Bí thư tỉnh ủy Lào Cai ở một khách sạn SaPa để phỏng vấn ông ấy. Bài đăng trên báo Diễn đàn Doanh nghiệp. Giờ mở ra báo lưu là thấy ngay. Bây giờ, sau 9 năm, ông Vinh đã là Bộ trưởng Bộ Kế hoạch và Đầu tư. Còn Sa Pa mà ông ấy để lại cho Lào Cai (và cho tất cả chúng ta) là một SaPa khác.
Hồi tôi còn đi học phổ thông, tôi đã từng ước mơ làm công nhân nuôi bò. Khi đó tôi học cấp 2, bây giờ tương đương Phổ thông trung học cơ sở. Thích thành người nuôi bò, là vì có anh hùng Hồ Giáo nuôi bò ở nông trường Ba Vì. Đó là một thời thi đua yêu nước lành mạnh và lãng mạn.
Tôi ủng hộ phản biện xã hội, tôi muốn xã hội đa dạng tư tưởng, phong phú bản sắc… Xã hội không thể quân sự hóa, dàn hàng ngang tiến bước triệu người như một. Nhưng chửi đổng như anh Đổng thì tôi không thể ưng được.
"Con không sợ cô giáo mắng, vì con cứ bảo bố mẹ em bảo chỉ khi viết những chữ mà mình hiểu rõ và viết thật. Đơn từ càng phải viết thật lòng. Còn nếu con chưa được vào Đội kỳ này thì sau khi con đọc hiểu Điều lệ thật sự, con thấy con làm được như Điều lệ, thì con sẽ viết như cô giáo hướng dẫn"
Cây đổ là do rễ ít bám đất, cũng là do thân nó cao mà không gần với đồng loại. Chuyện cây cũng là chuyện đời. Thông thường mà đặc biệt. Cây cũng là người mà cây đổ cũng không phải chỉ vì cây, mà chính là có tác động của con người.
Câu chuyện về Bác Hồ mời cơm nhà văn Đỗ Chu đã truyền tụng khắp nơi. Có nhiều dị bản, nhưng sau đó tôi được chính nhà văn Đỗ Chu kể lại.
Nhiệm kỳ cách đây 5 năm, nhiều ông Bộ trưởng cũng hứa đại loại như thế. Cuối cùng không mấy ai thực hiện được, mà cũng chả nói lại, cũng chả xin lỗi ai. Năm nay lại hứa thế. Mà tình hình kinh tế xã hội năm nay khác đi nhiều rồi. Đồng tiền đi chợ thì tep tóp đi rồi, xã hội bất ổn từ biển dội vào khác hẳn trước đây rồi.
Nghề văn là một nghề kỳ lạ, đỏng đảnh và khó lường. Có nghề nào mà lại thu nạp vào trong nó tất cả các kiểu người xuất xứ từ khắp các ngành nghề? Liệu bạn đang làm Hải quan, có bỏ đi để sang làm Kiểm lâm không? Nhưng có thể bạn sẽ bỏ Hải quan để làm văn. Vậy thì nghề văn là thứ ma mị gì đó, mà nó hấp dẫn nhiều người, có người đang có tiền mà đi theo nghiệp văn để chả còn tiền, đang có chức mà theo nghiệp văn chả còn chức, đang sống thung thăng đi theo nghiệp văn mà chả còn thảnh thơi nữa. Vì sao?
Ngành điện bán điện, ngành điện tự làm cái cân đong đếm điện, người mua chỉ biết trả tiền mà thôi. Không biết còn nơi nào trên thế giới có phương thức mua bán như thế không? Tự cân đo, tự định giá, tự sướng.
Tàn thu 2012 không giống chút nào tàn thu năm 1939. Giá mà Văn Cao sống thời nay, liệu ông có viết khúc ca ấy khác thế nào không?