Phí ô tô thì nước nào có ô tô chạy đều có cả. Nước ta cũng đã có. Họ chỉ có không thêm nếm để phí chồng phí thôi. Mà họ cũng không lý luận chuyện đóng phí thêm là yêu nước… thêm.

"Muốn lên chức, đâu phải chỉ có giỏi. Người cán bộ, ngày xưa là làm quan, thì phải được lòng dân, và phải được lòng cấp trên. Có trên tạo điều kiện kéo lên, dưới ủng hộ đẩy lên, thì mới có thể hoàn thành nhiệm vụ, mới có thể "thăng""

Bỏ thói quen ghi nhật ký đã lâu, nhưng bỗng muốn ghi lại cái ngày hôm nay...

Và, Mỗ cũng lo cho các đồng chí (không bố già) phát hiện, bắt được "đồng chí bố già". Bởi vì theo truyền thống, làm gì có bố già nào cô đơn một mình trên thế gian này. "Đồng chí bố già" này lại có "đồng chí bố già" khác hỗ trợ. Nhưng mà thôi, lo thế dân gian gọi là "lo bò trắng răng", trước hết cứ hoan hô các đồng chí đã bắt được một "đồng chí bố già".

Tuần này có ngày trung thu, rằm tháng Tám... Tôi nhớ Trung thu những năm đã xa, thị trấn không điện, đêm trăng sáng không gian trong vắt, nhà nhà trải chiếu ra cửa cho trẻ con múa hát. Đội múa sư tử của phố đi khắp phố, trống thùng thùng rất vui vẻ. Mà ngày đó cỗ trông trăng thì vườn nhà có gì hái ra cho trẻ bầy rồi "phá cỗ".

Ngành điện bán điện, ngành điện tự làm cái cân đong đếm điện, người mua chỉ biết trả tiền mà thôi. Không biết còn nơi nào trên thế giới có phương thức mua bán như thế không? Tự cân đo, tự định giá, tự sướng.

Nhiệm kỳ cách đây 5 năm, nhiều ông Bộ trưởng cũng hứa đại loại như thế. Cuối cùng không mấy ai thực hiện được, mà cũng chả nói lại, cũng chả xin lỗi ai. Năm nay lại hứa thế. Mà tình hình kinh tế xã hội năm nay khác đi nhiều rồi. Đồng tiền đi chợ thì tep tóp đi rồi, xã hội bất ổn từ biển dội vào khác hẳn trước đây rồi.

Hôm qua, đọc thấy một thông tin khiến tôi hơi sừng sờ: Khai tử các cột điện thoại thẻ. Hàng ngày, đi qua các cột điện thoại thẻ hiu quạnh, trống vắng tôi dường như quen rằng nó đã đứng đấy, dù cho không còn tác dụng gì nữa, thì cũng không sao. Nay gỡ nó đi, dĩ nhiên một khoảng trống trên hè phố để lại, và một cảm xúc bâng khuâng, nhẹ nhõm, song vẫn hơi tiêng tiếc. Hóa ra nó là chứng nhân cho một thời đã qua, cái thời rất gần đây thôi. Có những cái mới, chưa cũ mà đã là lạc hậu.

Ngạn ngữ có câu: “Tháng Giêng rét đài, tháng Hai rét lộc, tháng Ba rét Nàng Bân”... Nhưng mà năm nay tháng Hai rét lộc lại rét rất đậm. Rét… hoành tráng, theo như ngôn ngữ quán trà ngày nay mỗi khi nói về cái to lớn, nói hài hước dành cho cả cái dữ dội...

Chín năm trước, đến SaPa nhân một hội nghị của Bộ Kế hoạch và Đầu tư, tôi là một nhà báo. Tôi đã hẹn ông Bùi Quang Vinh, Bí thư tỉnh ủy Lào Cai ở một khách sạn SaPa để phỏng vấn ông ấy. Bài đăng trên báo Diễn đàn Doanh nghiệp. Giờ mở ra báo lưu là thấy ngay. Bây giờ, sau 9 năm, ông Vinh đã là Bộ trưởng Bộ Kế hoạch và Đầu tư. Còn Sa Pa mà ông ấy để lại cho Lào Cai (và cho tất cả chúng ta) là một SaPa khác.