Ôi, cách đây 15 năm trường thực nghiệm như một lựa chọn bất đắc dĩ, mà nay lại chen nhau thích cánh xin vào, thời thế khác rồi, nền giáo dục trì trệ quá rồi, điều tốt xấu trong xã hội trắng đen lẫn lộn rồi. Bây giờ thì tôi không còn phải lo lắng xin cho con đi học, nhưng nhìn thấy cảnh phụ huynh chen chúc giật đổ cổng trường, mà thấy buồn sao…
Ngạn ngữ có câu: “Tháng Giêng rét đài, tháng Hai rét lộc, tháng Ba rét Nàng Bân”... Nhưng mà năm nay tháng Hai rét lộc lại rét rất đậm. Rét… hoành tráng, theo như ngôn ngữ quán trà ngày nay mỗi khi nói về cái to lớn, nói hài hước dành cho cả cái dữ dội...
"Con không sợ cô giáo mắng, vì con cứ bảo bố mẹ em bảo chỉ khi viết những chữ mà mình hiểu rõ và viết thật. Đơn từ càng phải viết thật lòng. Còn nếu con chưa được vào Đội kỳ này thì sau khi con đọc hiểu Điều lệ thật sự, con thấy con làm được như Điều lệ, thì con sẽ viết như cô giáo hướng dẫn"
Cách đây nửa thế kỷ, trong cuộc kháng chiến chống Pháp... báo tường là một sân chơi tuyệt diệu, cuốn hút và say mê. Ngày nay, đến trẻ em 6 tuổi cũng biết vào mạng, chát với bạn bè, gọi điện Internet cho người nhà ở Mỹ, rồi thì tự tay làm blog, chơi với nhau ở tận đâu đâu. Trẻ em ở thời đại Internet có câu hỏi báo tường để làm gì, tại sao người lớn, người của thời đại báo tường không suy nghĩ?
Chúng tôi đến Bắc Hà, dù cho có những điều không may mắn, nhưng bù lại được sống với nhịp sống dân dã đậm chất truyền thống Bắc Hà. Ông Lê Văn Thảo bảo: Có dịp thì cứ nên đi, kẻo nhịp sống này biết đâu biến mất...
Có những việc không phải khó khăn gì để tiên đoán, nói trước rồi, biết trước rồi, thế mà ai cũng coi thường. Ví như bảo: Gỗ khô thế này, dễ cháy lắm. Có những việc, cứ lù lù ra đó, thế mà ai cũng dường như không nhìn thấy, nhắc đến thì lại kêu khó khăn, đang giải quyết. Nó như con voi chui qua lỗ kim. Ví dụ như cái chuyện cả một khu nhà gỗ xuống cấp, xập xệ, nhếch nhách giữ lòng thủ đô Hà Nội... Ai cũng bảo: Không thể để tồn tại một khu nhà thảm hại như vậy.
Đại lễ 1000 năm Thăng Long - Hà Nội… Đó là những ngày 1000 năm mới có một lần. Ai cũng nói thế. Và người người hân hoan. Tự hào truyền thống 1000 năm, cảm giác thiêng liêng đi giữa mảnh đất mà 1000 năm trước, cha ông đã đổ máu và mồ hôi xây đắp nên… Nhưng, nhìn trời nhìn đất hôm nay, cứ thấy… thế nào ấy. Một cảm giác thiêu thiếu cứ xô đến. Thiếu gì? Thiếu gì giữa màu sắc rực rỡ, người người lớp lớp đi chơi, đi hội? (Báo Hải quan)
Dùng ngựa thì có thể không cần đường nhựa hay đường bê tông, không cần cầu, ngựa có thể bơi qua sông, quất một roi có thể phóng qua vực như Lưu Bị thời Hán, vừa oai phong vừa mát mẻ như đi máy bay mui trần. Nhà thượng lưu có thể bán xe Audi, Mẹc, BMV thừa sức đóng xe ngựa sang trọng. Vấn đề của chúng ta bây giờ chỉ là kiến nghị Nhà nước học tập Tần Thủy Hoàng Doanh Chính, là quy chuẩn đường, cả đường đất lẫn đường gạch, đường nhựa, theo kích thước trục xe. Việc ấy thì Bộ Giao thông thừa sức làm trong kế hoạch một nhiệm kỳ.
"Muốn lên chức, đâu phải chỉ có giỏi. Người cán bộ, ngày xưa là làm quan, thì phải được lòng dân, và phải được lòng cấp trên. Có trên tạo điều kiện kéo lên, dưới ủng hộ đẩy lên, thì mới có thể hoàn thành nhiệm vụ, mới có thể "thăng""