Đăng trên Tạp chí Phật học

Chín năm trước, đến SaPa nhân một hội nghị của Bộ Kế hoạch và Đầu tư, tôi là một nhà báo. Tôi đã hẹn ông Bùi Quang Vinh, Bí thư tỉnh ủy Lào Cai ở một khách sạn SaPa để phỏng vấn ông ấy. Bài đăng trên báo Diễn đàn Doanh nghiệp. Giờ mở ra báo lưu là thấy ngay. Bây giờ, sau 9 năm, ông Vinh đã là Bộ trưởng Bộ Kế hoạch và Đầu tư. Còn Sa Pa mà ông ấy để lại cho Lào Cai (và cho tất cả chúng ta) là một SaPa khác.

Và, Mỗ cũng lo cho các đồng chí (không bố già) phát hiện, bắt được "đồng chí bố già". Bởi vì theo truyền thống, làm gì có bố già nào cô đơn một mình trên thế gian này. "Đồng chí bố già" này lại có "đồng chí bố già" khác hỗ trợ. Nhưng mà thôi, lo thế dân gian gọi là "lo bò trắng răng", trước hết cứ hoan hô các đồng chí đã bắt được một "đồng chí bố già".

Cách đây nửa thế kỷ, trong cuộc kháng chiến chống Pháp... báo tường là một sân chơi tuyệt diệu, cuốn hút và say mê. Ngày nay, đến trẻ em 6 tuổi cũng biết vào mạng, chát với bạn bè, gọi điện Internet cho người nhà ở Mỹ, rồi thì tự tay làm blog, chơi với nhau ở tận đâu đâu. Trẻ em ở thời đại Internet có câu hỏi báo tường để làm gì, tại sao người lớn, người của thời đại báo tường không suy nghĩ?

 
Phật giáo từ ngàn xưa, đã có quy định “giáo ngoại biệt truyền, bất lập văn tự”. Các nhà thơ là “ngoại giới”, làm sao để “bắt” được sự “biệt truyền” nếu không phải tự tắm mình vào lý thuyết Phật giáo, nếu không nghiên cứu Phật giáo nghiêm túc một thời gian dài...Hiểu về Thiền rồi hãy nói đến làm thơ Thiền”.

Chuyện về con người mà so với vũ khí thì là hạ thấp giá trị nhân văn của nguồn thu kiều hối. Nếu nâng quan điểm thì đúng như vậy, nhưng xin hiểu đây chỉ là một dẫn chứng để thấy một mặt giá trị có thể lượng hoá được của "nguồn tài nguyên" người Việt ở nước ngoài. Dĩ nhiên giá trị toàn thể của nguồn tài nguyên này thì vô cùng lớn, có thể chưa hình dung ra ngay được...

Nếu đưa lên máy tính mô phỏng tốc độ đô thị hóa, rồi co rút về mặt thời gian, sẽ thấy một vùng sóng, lan tỏa từ khu trung tâm, giống như ai đó ném một hòn sỏi vào mặt hồ phẳng lặng. Đô thị hóa cứ lan tỏa ra mãi ngoại ô, không biết rồi nó sẽ lan đến đâu. Hôm qua vành đai 1, hôm nay đã vành đai 2, vành đai 3... Thế cho nên, giữ một vườn đào ở giữa thành phố thời hiện đại quả là quá khó.

Đã 9 năm nay, Hội Nhà văn Việt Nam tổ chức Ngày thơ vào đúng Rằm tháng Giêng, tại sân Văn Miếu- Quốc tử giám. Đó là một ngày hội trang trọng, hội vui vẻ, hội của thi nhân, nghệ sĩ và những người yêu văn thơ, hội của chữ nghĩa và văn hoá.

Phải rồi, ngày thường thì ăn có mời, làm có khiến, anh không mời tôi đố tôi đến chỗ anh, trừ phi đến xin xỏ nhờ vả gì. Còn ngày Tết… Đó cũng là một cái hay của Tết. Con người ta sống người hơn. Hóa ra ngày thường chấp nhặt, làm cho người ta nhỏ bé. Tết khác ngày thường như thế… Vui thay.

Tôi cam đoan những nhà quản lý đô thị Hà Nội, những người có chức trách phát triển thành phố Hà Nội dường như không biết đến... máy tính. Bây giờ cái máy tính có ổ cứng ngày càng lớn. Hàng chục, hàng trăm Gigabyte, có thể lưu vô vàn thư mục, file. Người ta cứ có địa chỉ dạng đường dẫn là sẽ tìm thấy cái mình muốn. Từ thư mục mẹ gạch chéo (/) đến thư mục con, đến thư mục con nữa... cho đến đích. Khoa học máy tính cho người ta một khái niệm về tìm đường đi trong một mớ hỗn độn các file lưu trữ.