Câu chuyện về Bác Hồ mời cơm nhà văn Đỗ Chu đã truyền tụng khắp nơi. Có nhiều dị bản, nhưng sau đó tôi được chính nhà văn Đỗ Chu kể lại.

Nhưng bỗng một hôm lâu rồi nhớ bạn đinh hỏi thăm sức khỏe, định tâm sự rỉ rả như thói thường, gọi điện thoại, thì câu đầu tiên là: A lô, nhớ rồi, sẽ trả nhá, mình là đứa biết điều… Ôi thôi sau đó ngại không dám gọi nữa. Lâu dần thấy xa xôi nhau. Bạn biết điều kia cũng không thấy thực hiện sự biết điều… Thế là, vô hình trung, đồng tiền quý thì quý thật, nó là mồ hôi ai cũng lao động mà có, nhưng mất tình bạn mới thấy cay đắng, nó là cái gì đó cao hơn mồ hôi, nó là tình cảm là tâm hồn bị thương tổn.

Anh bạn tôi gửi email cho tôi, ngẫm dưới đèn thấy những điều anh ấy viết có thể gợi cho bạn đọc đôi điều, tôi trích ra đây thư của bạn tôi:

"Con không sợ cô giáo mắng, vì con cứ bảo bố mẹ em bảo chỉ khi viết những chữ mà mình hiểu rõ và viết thật. Đơn từ càng phải viết thật lòng. Còn nếu con chưa được vào Đội kỳ này thì sau khi con đọc hiểu Điều lệ thật sự, con thấy con làm được như Điều lệ, thì con sẽ viết như cô giáo hướng dẫn"

Dùng ngựa thì có thể không cần đường nhựa hay đường bê tông, không cần cầu, ngựa có thể bơi qua sông, quất một roi có thể phóng qua vực như Lưu Bị thời Hán, vừa oai phong vừa mát mẻ như đi máy bay mui trần. Nhà thượng lưu có thể bán xe Audi, Mẹc, BMV thừa sức đóng xe ngựa sang trọng. Vấn đề của chúng ta bây giờ chỉ là kiến nghị Nhà nước học tập Tần Thủy Hoàng Doanh Chính, là quy chuẩn đường, cả đường đất lẫn đường gạch, đường nhựa, theo kích thước trục xe. Việc ấy thì Bộ Giao thông thừa sức làm trong kế hoạch một nhiệm kỳ.

Tôi không bầu chọn cho Vịnh Hạ Long, thế là tôi không yêu nước ư? Ngày mai, một công ty nào đó sẽ mở ra cuộc vận động bầu chọn “Người vĩ đại nhất mọi thời đại” tôi sẽ vận động bầu cho Tễu, thì đó cũng là cách thể hiện lòng tự hào dân tộc chứ gì? Mang Tễu ra đấu với Ivan, AQ, Pie, Sam, Crixto… thì quá tự hào.

Thật đáng ngại cho một nền giáo dục luôn luôn lấy mốc chuẩn lý tưởng để giáo dục học trò. Nói không ngoa, học trò nước ta được giáo dục ứng xử với những điều lý tưởng tốt đẹp nhất, nhưng rồi ra đời, thực sự cuộc đời thì điều lý tưởng tốt đẹp nhất bao giờ cũng hiếm, như là hoa quả thường hiếm, cỏ dại thường nhiều. Thảm họa vốn đầy rẫy trong đời chúng ta, nếu không sẵn sàng, sao biết cách ứng phó cho có văn hóa được?

Và, Mỗ cũng lo cho các đồng chí (không bố già) phát hiện, bắt được "đồng chí bố già". Bởi vì theo truyền thống, làm gì có bố già nào cô đơn một mình trên thế gian này. "Đồng chí bố già" này lại có "đồng chí bố già" khác hỗ trợ. Nhưng mà thôi, lo thế dân gian gọi là "lo bò trắng răng", trước hết cứ hoan hô các đồng chí đã bắt được một "đồng chí bố già".

Đăng trên Tạp chí Phật học