Và, Mỗ cũng lo cho các đồng chí (không bố già) phát hiện, bắt được "đồng chí bố già". Bởi vì theo truyền thống, làm gì có bố già nào cô đơn một mình trên thế gian này. "Đồng chí bố già" này lại có "đồng chí bố già" khác hỗ trợ. Nhưng mà thôi, lo thế dân gian gọi là "lo bò trắng răng", trước hết cứ hoan hô các đồng chí đã bắt được một "đồng chí bố già".
Cùng một hiện tượng, cùng một mảnh đất, mà thời xưa, người dân cha ông ta đã đối xử với đất, với nước thân thiện, vui sống, mà sao thời nay, chúng ta đối xử với đất, với nước như là giặc trong nhà? Lo nghĩ lắm thay… Hãy cùng nghĩ lại một lần xem sao chứ nhỉ?
Câu chuyện về Bác Hồ mời cơm nhà văn Đỗ Chu đã truyền tụng khắp nơi. Có nhiều dị bản, nhưng sau đó tôi được chính nhà văn Đỗ Chu kể lại.
Cây đổ là do rễ ít bám đất, cũng là do thân nó cao mà không gần với đồng loại. Chuyện cây cũng là chuyện đời. Thông thường mà đặc biệt. Cây cũng là người mà cây đổ cũng không phải chỉ vì cây, mà chính là có tác động của con người.
Hãy nhìn hình ảnh điển hình thế này: Ô-lim-pic London 2012, khi trao huy chương, các vận động viên đều cầm huy chương giơ lên, như là khoe với mọi người: "Ta có huy chương đây". Có người ban tổ chức còn nhắc vận động viên, khi vận động viên rời bục vinh dự rồi, vẫn cứ phải giơ huy chương lên cho cánh truyền hình và khán giả xem. Tôi nhớ lại, ngày xưa, ở các Ô-lim-pic khác, khi lên bục nhận huy chương, vận động viên chỉ ôm hoa cười tươi, còn huy chương thì vẫn đeo dây qua cổ thôi. Việc gì phải giơ cái huy chương lên người ta mới biết là mình có huy chương.
Ngày nay, hơn lúc nào hết, lý tưởng của cuộc cách mạng Tháng Tám nên được thổi lên bùng cháy trong một thế hệ người Việt, nên ngẫm nghĩ về vận mệnh dân tộc, về con đường dấn thân của các trí thức trẻ đã làm nên cuộc cách mạng ấy.
Nhân Hội nghị các nhà viết văn trẻ năm 2011, tôi có đọc qua một loạt bài về vấn đề này. Tôi là nhà văn không còn trẻ nhưng chưa già, lại chả bao giờ tham dự bất cứ Hội nghị các nhà viết văn trẻ, nên tôi coi như "kính nhi viễn chi", khen chê cũng chả nghĩ đến, tranh luận lại càng không. Nếu đọc những ý kiến của tôi, mà những người sắp đi dự Hội nghị nhà văn trẻ không lấy đó làm mừng quá, và những ai không dự cái hội nghị ấy không bị buồn quá, thì coi như tôi viết ra không uổng phí rồi.
Tôi ủng hộ phản biện xã hội, tôi muốn xã hội đa dạng tư tưởng, phong phú bản sắc… Xã hội không thể quân sự hóa, dàn hàng ngang tiến bước triệu người như một. Nhưng chửi đổng như anh Đổng thì tôi không thể ưng được.
Chuyện về con người mà so với vũ khí thì là hạ thấp giá trị nhân văn của nguồn thu kiều hối. Nếu nâng quan điểm thì đúng như vậy, nhưng xin hiểu đây chỉ là một dẫn chứng để thấy một mặt giá trị có thể lượng hoá được của "nguồn tài nguyên" người Việt ở nước ngoài. Dĩ nhiên giá trị toàn thể của nguồn tài nguyên này thì vô cùng lớn, có thể chưa hình dung ra ngay được...
Ôi, cách đây 15 năm trường thực nghiệm như một lựa chọn bất đắc dĩ, mà nay lại chen nhau thích cánh xin vào, thời thế khác rồi, nền giáo dục trì trệ quá rồi, điều tốt xấu trong xã hội trắng đen lẫn lộn rồi. Bây giờ thì tôi không còn phải lo lắng xin cho con đi học, nhưng nhìn thấy cảnh phụ huynh chen chúc giật đổ cổng trường, mà thấy buồn sao…