Tôi ủng hộ phản biện xã hội, tôi muốn xã hội đa dạng tư tưởng, phong phú bản sắc… Xã hội không thể quân sự hóa, dàn hàng ngang tiến bước triệu người như một. Nhưng chửi đổng như anh Đổng thì tôi không thể ưng được.
Tôi không bầu chọn cho Vịnh Hạ Long, thế là tôi không yêu nước ư? Ngày mai, một công ty nào đó sẽ mở ra cuộc vận động bầu chọn “Người vĩ đại nhất mọi thời đại” tôi sẽ vận động bầu cho Tễu, thì đó cũng là cách thể hiện lòng tự hào dân tộc chứ gì? Mang Tễu ra đấu với Ivan, AQ, Pie, Sam, Crixto… thì quá tự hào.
Ông Lang giật mình: Té ra mình không bằng đứa cháu lớp Một. Cái chân lý đơn giản thế mà mình không nghĩ đến, cứ đổ tội tình lên con cháu. Ông Lang giật mình: Mình cổ hủ đã vậy, sao bố chúng nó cán bộ cán beo cả mà không tham mưu cho mình một lời…?
Có những việc không phải khó khăn gì để tiên đoán, nói trước rồi, biết trước rồi, thế mà ai cũng coi thường. Ví như bảo: Gỗ khô thế này, dễ cháy lắm. Có những việc, cứ lù lù ra đó, thế mà ai cũng dường như không nhìn thấy, nhắc đến thì lại kêu khó khăn, đang giải quyết. Nó như con voi chui qua lỗ kim. Ví dụ như cái chuyện cả một khu nhà gỗ xuống cấp, xập xệ, nhếch nhách giữ lòng thủ đô Hà Nội... Ai cũng bảo: Không thể để tồn tại một khu nhà thảm hại như vậy.
Nếu đưa lên máy tính mô phỏng tốc độ đô thị hóa, rồi co rút về mặt thời gian, sẽ thấy một vùng sóng, lan tỏa từ khu trung tâm, giống như ai đó ném một hòn sỏi vào mặt hồ phẳng lặng. Đô thị hóa cứ lan tỏa ra mãi ngoại ô, không biết rồi nó sẽ lan đến đâu. Hôm qua vành đai 1, hôm nay đã vành đai 2, vành đai 3... Thế cho nên, giữ một vườn đào ở giữa thành phố thời hiện đại quả là quá khó.
Nên tôi đề nghị các đồng chí thôi không bàn chuyện thất thoát ở các Tổng công ty nữa, cũng không nên trách móc các đồng chí cấp cao đề bạt sai cán bộ. Thôi chuyện ấy chi bộ ta không bàn. Mà bàn chuyện thiết thực, nên đến các đồng chí công an, hỏi xem đảng bộ ta, chi bộ ta có đồng chí nào có tên trong danh sách mua dâm bị bắt không.
Thật đáng ngại cho một nền giáo dục luôn luôn lấy mốc chuẩn lý tưởng để giáo dục học trò. Nói không ngoa, học trò nước ta được giáo dục ứng xử với những điều lý tưởng tốt đẹp nhất, nhưng rồi ra đời, thực sự cuộc đời thì điều lý tưởng tốt đẹp nhất bao giờ cũng hiếm, như là hoa quả thường hiếm, cỏ dại thường nhiều. Thảm họa vốn đầy rẫy trong đời chúng ta, nếu không sẵn sàng, sao biết cách ứng phó cho có văn hóa được?
Có một vấn đề, đình chùa Việt thường dùng chữ Hán, "chữ của các cụ". Như vậy, chỉ những người có chữ Hán mới đọc được, mà người biết chữ Hán ngày nay thì rất ít. Nhiều người trẻ nói tiếng Trung, đọc chữ Trung Hoa vanh vách, nhưng lại bối rối khi đọc chữ ở đình chùa miếu mạo. Bởi vì chữ Trung Quốc hiện đại là kiểu giản thể, còn chữ Hán cổ phồn thể, rậm rà rắc rối.
Tôn giáo nói chung là kỳ thị phụ nữ. Thế giới văn minh có mấy tôn giáo lớn, thì địa vị phụ nữ đều rất thấp kém. ...Thế mà tôn giáo bản địa Việt Nam thờ vị giáo chủ tối cao là một bà mẹ. Đạo Mẫu phát sinh ở Việt Nam coi người phụ nữ là chúa tể, sinh ra vạn vật. Hành lễ của Đạo Mẫu có lẽ là… vui nhất so với các loại đạo. Ba mươi sáu giá đồng, cứ một người mà lúc thì nam, lúc lại là nữ, chuyển giới chóng mặt. Khi là cô khi là cậu. Có lẽ Liên Hiệp Quốc bây giờ mới cổ vũ cho bình đẳng giới, chứ người Việt biết đến bình đẳng giới lâu lắm rồi.
Ngày đầu tiên bắt buộc đội mũ bảo hiểm đi xe máy, các cơ quan quản lý ngạc nhiên khi thấy toàn thể nhân dân đi xe đều đội mũ. Lý giải điều ngạc nhiên này, một cây bút bình luận: “Có gì lạ đâu, khi mà ai ai cũng phải đội mũ thì chả ai tị ai ...