Ngẫm cho cùng, những nhà quản lý đang chơi chữ. Cái lợi của việc chơi chữ là làm cho người ta hiểu, các vị đang làm một việc gì đó khác với giai đoạn trước. Nhưng thật ra, đó đang làm một sự lấp liếm, cả vú lấp miệng em, bao che cho khuyết điểm một thời gian dài.
Ngành điện bán điện, ngành điện tự làm cái cân đong đếm điện, người mua chỉ biết trả tiền mà thôi. Không biết còn nơi nào trên thế giới có phương thức mua bán như thế không? Tự cân đo, tự định giá, tự sướng.
Cây đổ là do rễ ít bám đất, cũng là do thân nó cao mà không gần với đồng loại. Chuyện cây cũng là chuyện đời. Thông thường mà đặc biệt. Cây cũng là người mà cây đổ cũng không phải chỉ vì cây, mà chính là có tác động của con người.
Một người đêm uống bia ở sân chùa, một điều sư mất, hai điều sư mất, không biết nói "ni sư viên tịch", mà cứ khăng khăng bắt người khác đội khăn vàng, chả còn hiểu ra sao nữa. Mà người làng thấy bảo đội khăn cũng cứ đội, rồi đi lại nhênh nhang trong làng ngoài ngõ, cũng không hiểu nốt. Phật pháp nào quy định như thế? Thấy người khác làm là làm, bảo làm gì thì làm đó, tặc một cái lưỡi là xong. Làng tôi thế, làng khác cũng thế, cả nước mà thế thì còn gì nữa…
Đã 9 năm nay, Hội Nhà văn Việt Nam tổ chức Ngày thơ vào đúng Rằm tháng Giêng, tại sân Văn Miếu- Quốc tử giám. Đó là một ngày hội trang trọng, hội vui vẻ, hội của thi nhân, nghệ sĩ và những người yêu văn thơ, hội của chữ nghĩa và văn hoá.
Cái gọi là “kinh tế” rắc rối hơn là thẩm định một bài văn, một bái hát, một vở kịch. Có thể các nhà kinh tế không hiểu nổi giá trị nghệ thuật của một tác phẩm, nhưng có thể các văn nghệ sĩ cũng ú ớ khi thấy người ta nói về tiền tệ và thị trường.
"Đăng cổ tùng báo" số 806, ngày 27/5/1907, mục mà ngày nay các báo gọi là "tin ngắn", hoặc "tin các tỉnh" thì ngày xưa, vào năm 1907 gọi là "Việt vặt các tỉnh", có mấy mẩu tin thú vị.
Ôi, cách đây 15 năm trường thực nghiệm như một lựa chọn bất đắc dĩ, mà nay lại chen nhau thích cánh xin vào, thời thế khác rồi, nền giáo dục trì trệ quá rồi, điều tốt xấu trong xã hội trắng đen lẫn lộn rồi. Bây giờ thì tôi không còn phải lo lắng xin cho con đi học, nhưng nhìn thấy cảnh phụ huynh chen chúc giật đổ cổng trường, mà thấy buồn sao…
Dễ thấy rằng, một vấn đề nan giải ở Việt Nam là khi ra đường, chúng ta trông thấy nhiều công an, nhưng khi có vụ việc xảy ra, thì việc giải quyết rất chậm trễ, hoặc không có ai giải quyết cả.
Chúng tôi đến Bắc Hà, dù cho có những điều không may mắn, nhưng bù lại được sống với nhịp sống dân dã đậm chất truyền thống Bắc Hà. Ông Lê Văn Thảo bảo: Có dịp thì cứ nên đi, kẻo nhịp sống này biết đâu biến mất...