Dùng ngựa thì có thể không cần đường nhựa hay đường bê tông, không cần cầu, ngựa có thể bơi qua sông, quất một roi có thể phóng qua vực như Lưu Bị thời Hán, vừa oai phong vừa mát mẻ như đi máy bay mui trần. Nhà thượng lưu có thể bán xe Audi, Mẹc, BMV thừa sức đóng xe ngựa sang trọng. Vấn đề của chúng ta bây giờ chỉ là kiến nghị Nhà nước học tập Tần Thủy Hoàng Doanh Chính, là quy chuẩn đường, cả đường đất lẫn đường gạch, đường nhựa, theo kích thước trục xe. Việc ấy thì Bộ Giao thông thừa sức làm trong kế hoạch một nhiệm kỳ.
Vừa qua, một tờ báo mạng lớn đã đăng loạt bài về quy hoạch, kiến trúc Hà Nội, bài gần đây là "Quy hoạch Hà Nội, con thuyền không người lái", bài vừa mới đây là: "Ai chịu trách nhiệm về sự xấu đẹp của Thành phố?"
Thi đua ta quyết thi đua | Thi đua ta quyết tiến lên hàng đầu | Hàng đầu rồi sẽ đi đâu | Đi đâu không biết hàng đầu cứ đi...
Dễ thấy rằng, một vấn đề nan giải ở Việt Nam là khi ra đường, chúng ta trông thấy nhiều công an, nhưng khi có vụ việc xảy ra, thì việc giải quyết rất chậm trễ, hoặc không có ai giải quyết cả.
Tôi ủng hộ phản biện xã hội, tôi muốn xã hội đa dạng tư tưởng, phong phú bản sắc… Xã hội không thể quân sự hóa, dàn hàng ngang tiến bước triệu người như một. Nhưng chửi đổng như anh Đổng thì tôi không thể ưng được.
Ngày nay, tại sao chính quyền được củng cố, từ cấp xã, phường trở lên, đội ngũ cán bộ khổng lồ, số lượng nhiều, thế mà lĩnh vực nào cũng có giặc. Rừng có lâm tặc, đường có đinh tặc, phố có sưa tặc, sông có sa tặc… Rồi là than thổ phỉ, khai khoáng thổ phỉ, đá thổ phỉ, gạch thổ phỉ… Tại sao lại có lắm phỉ thế trong chế độ ta?
Tôi cam đoan những nhà quản lý đô thị Hà Nội, những người có chức trách phát triển thành phố Hà Nội dường như không biết đến... máy tính. Bây giờ cái máy tính có ổ cứng ngày càng lớn. Hàng chục, hàng trăm Gigabyte, có thể lưu vô vàn thư mục, file. Người ta cứ có địa chỉ dạng đường dẫn là sẽ tìm thấy cái mình muốn. Từ thư mục mẹ gạch chéo (/) đến thư mục con, đến thư mục con nữa... cho đến đích. Khoa học máy tính cho người ta một khái niệm về tìm đường đi trong một mớ hỗn độn các file lưu trữ.
Nếu như có một ngày tận thế, có thể loài người chưa chắc đau khổ hơn. Không có ngày tận thế, con người chắc chắn không hạnh phúc hơn.