...đó là sự đợi chờ yên ả, và chịu đựng thời tiết một cách hòa bình...

Bệnh này có từ thời cổ đại, dai dẳng và được phát huy đến thời nay, nếu đi tìm một đức tính xấu xí của nguời Việt, có thể đặt "bệnh háo danh" lên đầu bảng.

Dùng ngựa thì có thể không cần đường nhựa hay đường bê tông, không cần cầu, ngựa có thể bơi qua sông, quất một roi có thể phóng qua vực như Lưu Bị thời Hán, vừa oai phong vừa mát mẻ như đi máy bay mui trần. Nhà thượng lưu có thể bán xe Audi, Mẹc, BMV thừa sức đóng xe ngựa sang trọng. Vấn đề của chúng ta bây giờ chỉ là kiến nghị Nhà nước học tập Tần Thủy Hoàng Doanh Chính, là quy chuẩn đường, cả đường đất lẫn đường gạch, đường nhựa, theo kích thước trục xe. Việc ấy thì Bộ Giao thông thừa sức làm trong kế hoạch một nhiệm kỳ.

"Có một mùa trong ánh sáng diệu kỳ Cái nóng êm ru, mầu trời không chói Mùa hè rớt cho những người yếu đuối Cứ ngỡ ngàng như lại bắt đầu xuân”

Tuần qua, mở báo ra, đọc tin tức đôi khi lại phải đọc lại. Nghi ngờ cả chính mình. Thật không nhỉ? Bây giờ cái gì cũng có thể xảy ra, bởi vì cái gì cũng được kiểm soát rồi, cái gì cũng có người chịu trách nhiệm. Đến như phường xã bộ máy cũng hàng chục người xơi lương ngân sách, ai bảo không có người quản những chuyện bé gái gây cháy, chuyện ai đó xây vườn ngự uyển… vân vân. Cái gì cũng quản, nhưng chẳng quản cái gì được cả. Cái gì cũng quan trọng, nhưng chẳng biết thật giả thế nào. Như đọc tin, rồi nội suy cũng ra.

Ông Lang giật mình: Té ra mình không bằng đứa cháu lớp Một. Cái chân lý đơn giản thế mà mình không nghĩ đến, cứ đổ tội tình lên con cháu. Ông Lang giật mình: Mình cổ hủ đã vậy, sao bố chúng nó cán bộ cán beo cả mà không tham mưu cho mình một lời…?

Cây đổ là do rễ ít bám đất, cũng là do thân nó cao mà không gần với đồng loại. Chuyện cây cũng là chuyện đời. Thông thường mà đặc biệt. Cây cũng là người mà cây đổ cũng không phải chỉ vì cây, mà chính là có tác động của con người.

Tôi cam đoan những nhà quản lý đô thị Hà Nội, những người có chức trách phát triển thành phố Hà Nội dường như không biết đến... máy tính. Bây giờ cái máy tính có ổ cứng ngày càng lớn. Hàng chục, hàng trăm Gigabyte, có thể lưu vô vàn thư mục, file. Người ta cứ có địa chỉ dạng đường dẫn là sẽ tìm thấy cái mình muốn. Từ thư mục mẹ gạch chéo (/) đến thư mục con, đến thư mục con nữa... cho đến đích. Khoa học máy tính cho người ta một khái niệm về tìm đường đi trong một mớ hỗn độn các file lưu trữ.

"Đăng cổ tùng báo" số 806, ngày 27/5/1907, mục mà ngày nay các báo gọi là "tin ngắn", hoặc "tin các tỉnh" thì ngày xưa, vào năm 1907 gọi là "Việt vặt các tỉnh", có mấy mẩu tin thú vị.

Nếu như có một ngày tận thế, có thể loài người chưa chắc đau khổ hơn. Không có ngày tận thế, con người chắc chắn không hạnh phúc hơn.