Tàn thu 2012 không giống chút nào tàn thu năm 1939. Giá mà Văn Cao sống thời nay, liệu ông có viết khúc ca ấy khác thế nào không?
Phí ô tô thì nước nào có ô tô chạy đều có cả. Nước ta cũng đã có. Họ chỉ có không thêm nếm để phí chồng phí thôi. Mà họ cũng không lý luận chuyện đóng phí thêm là yêu nước… thêm.
Tôi cam đoan những nhà quản lý đô thị Hà Nội, những người có chức trách phát triển thành phố Hà Nội dường như không biết đến... máy tính. Bây giờ cái máy tính có ổ cứng ngày càng lớn. Hàng chục, hàng trăm Gigabyte, có thể lưu vô vàn thư mục, file. Người ta cứ có địa chỉ dạng đường dẫn là sẽ tìm thấy cái mình muốn. Từ thư mục mẹ gạch chéo (/) đến thư mục con, đến thư mục con nữa... cho đến đích. Khoa học máy tính cho người ta một khái niệm về tìm đường đi trong một mớ hỗn độn các file lưu trữ.
Cách đây nửa thế kỷ, trong cuộc kháng chiến chống Pháp... báo tường là một sân chơi tuyệt diệu, cuốn hút và say mê. Ngày nay, đến trẻ em 6 tuổi cũng biết vào mạng, chát với bạn bè, gọi điện Internet cho người nhà ở Mỹ, rồi thì tự tay làm blog, chơi với nhau ở tận đâu đâu. Trẻ em ở thời đại Internet có câu hỏi báo tường để làm gì, tại sao người lớn, người của thời đại báo tường không suy nghĩ?
Thật đáng ngại cho một nền giáo dục luôn luôn lấy mốc chuẩn lý tưởng để giáo dục học trò. Nói không ngoa, học trò nước ta được giáo dục ứng xử với những điều lý tưởng tốt đẹp nhất, nhưng rồi ra đời, thực sự cuộc đời thì điều lý tưởng tốt đẹp nhất bao giờ cũng hiếm, như là hoa quả thường hiếm, cỏ dại thường nhiều. Thảm họa vốn đầy rẫy trong đời chúng ta, nếu không sẵn sàng, sao biết cách ứng phó cho có văn hóa được?
"Muốn lên chức, đâu phải chỉ có giỏi. Người cán bộ, ngày xưa là làm quan, thì phải được lòng dân, và phải được lòng cấp trên. Có trên tạo điều kiện kéo lên, dưới ủng hộ đẩy lên, thì mới có thể hoàn thành nhiệm vụ, mới có thể "thăng""
Tôi ủng hộ phản biện xã hội, tôi muốn xã hội đa dạng tư tưởng, phong phú bản sắc… Xã hội không thể quân sự hóa, dàn hàng ngang tiến bước triệu người như một. Nhưng chửi đổng như anh Đổng thì tôi không thể ưng được.
Hôm qua, đọc thấy một thông tin khiến tôi hơi sừng sờ: Khai tử các cột điện thoại thẻ. Hàng ngày, đi qua các cột điện thoại thẻ hiu quạnh, trống vắng tôi dường như quen rằng nó đã đứng đấy, dù cho không còn tác dụng gì nữa, thì cũng không sao. Nay gỡ nó đi, dĩ nhiên một khoảng trống trên hè phố để lại, và một cảm xúc bâng khuâng, nhẹ nhõm, song vẫn hơi tiêng tiếc. Hóa ra nó là chứng nhân cho một thời đã qua, cái thời rất gần đây thôi. Có những cái mới, chưa cũ mà đã là lạc hậu.
... hai cô cậu sinh viên hỏi nhau: Này, Long Thành cầm giả ca là gì? Rồi người kia ngờ ngợ nói: Có lẽ chữ "cầm" in nhầm, phải là "Long Thành cấm giả ca", chắc là bộ phim về chống… hát nhép. Hai vấn đề lớn được đặt ra: Một là, có một sự đứt gãy văn hóa đang thực sự tồn tại trong xã hội đương đại của chúng ta và hai là, có một sự ẩu, không nghiêm túc của các nhà làm phim, họ là một bộ phận mang danh trí thức.
...đứng trong thang máy chật, chỉ có đứng, bốn bề tường kín không biết xung quanh là đâu với đâu. Chỉ có tiếng ro ro của động cơ âm âm u u ở đâu đó mới có cảm giác mình đang chuyển động đấy chứ không phải là dừng. Chuyển động nhưng không ai biết, mà chỉ biết là dừng. Người ta ở trong thang máy là mấy giây đối diện với chính mình...