Tra từ điển, chữ "hoắng" không có. "Sớt" trên mạng cũng không tìm thấy nghĩa. Có lẽ từ này mới phát sinh trông đời sống hiện đại. Dân gian hiểu một cách đơn giản "hoắng" là hành động khác thường, không phù hợp với đại chúng, không phản ánh đúng thực chất sự việc đó, nói với làm không đi đôi với nhau, kết quả việc làm càng không hay ho gì...
Tôi nhớ tôi đã ít nhất hai lần viết về rươi ở chuyên mục này. Một món ăn ừ thì có chút đặc biệt, nhưng Vũ Bằng đã nói rồi? Vâng, tôi đã đọc bài "Rươi" trong "Món ngon Hà Nội" của Vũ Bằng. Đọc rồi đọc lại. Không tin được ông Vũ Bằng lại "tán" đến mức ấy. Cái uy của Vũ Bằng lớn đến mức, cho đến nay, không ai nói lại lấy một lời. Còn ở quê vùng rươi, nếu có nói đến cách làm rươi của ông Vũ Bằng, thì người ta chỉ cười xòa, cho là nói dóc.
"Có một mùa trong ánh sáng diệu kỳ Cái nóng êm ru, mầu trời không chói Mùa hè rớt cho những người yếu đuối Cứ ngỡ ngàng như lại bắt đầu xuân”
Có lẽ, mùa thu tốn khá nhiều giấy mực cổ kim đông tây. Cảm xúc về mùa thu giống như thiên nhiên vậy. Không tươi phơi phới như xuân, không sôi sục như hạ, không ảm đạm như đông. Mùa thu quả là mùa mang đến cảm xúc nhiều cung bậc.
Hồi tôi còn đi học phổ thông, tôi đã từng ước mơ làm công nhân nuôi bò. Khi đó tôi học cấp 2, bây giờ tương đương Phổ thông trung học cơ sở. Thích thành người nuôi bò, là vì có anh hùng Hồ Giáo nuôi bò ở nông trường Ba Vì. Đó là một thời thi đua yêu nước lành mạnh và lãng mạn.
Tôi nhớ có một nhạc sĩ tiền chiến làm bài hát: Buồn tàn thu. Mùa thu sắp tàn, mùa đông sắp đến. Mùa tươi đẹp thu vàng heo may sắp chấm dứt rồi, mà mùa đông băng giá thì đang đến. Buồn làm sao…
Ngày đầu tiên bắt buộc đội mũ bảo hiểm đi xe máy, các cơ quan quản lý ngạc nhiên khi thấy toàn thể nhân dân đi xe đều đội mũ. Lý giải điều ngạc nhiên này, một cây bút bình luận: “Có gì lạ đâu, khi mà ai ai cũng phải đội mũ thì chả ai tị ai ...
Nếu như có một ngày tận thế, có thể loài người chưa chắc đau khổ hơn. Không có ngày tận thế, con người chắc chắn không hạnh phúc hơn.
Ngành điện bán điện, ngành điện tự làm cái cân đong đếm điện, người mua chỉ biết trả tiền mà thôi. Không biết còn nơi nào trên thế giới có phương thức mua bán như thế không? Tự cân đo, tự định giá, tự sướng.