Bệnh này có từ thời cổ đại, dai dẳng và được phát huy đến thời nay, nếu đi tìm một đức tính xấu xí của nguời Việt, có thể đặt "bệnh háo danh" lên đầu bảng.
Kinh nghiệm từ những vụ chạy loạn thật sự, rất đáng quý cho những vụ loạn thông tin. Đầu tiên, bạn nên có chính kiến, bình tĩnh trong mọi trường hợp. Cần ngẩng cao đầu để tìm không khí thở, tránh ngạt. Có thể bạn bị thiểu số, nhưng đừng lấy làm đau buồn. (đã đăng báo Hải quan)
Ngày nay, tại sao chính quyền được củng cố, từ cấp xã, phường trở lên, đội ngũ cán bộ khổng lồ, số lượng nhiều, thế mà lĩnh vực nào cũng có giặc. Rừng có lâm tặc, đường có đinh tặc, phố có sưa tặc, sông có sa tặc… Rồi là than thổ phỉ, khai khoáng thổ phỉ, đá thổ phỉ, gạch thổ phỉ… Tại sao lại có lắm phỉ thế trong chế độ ta?
Ngạn ngữ có câu: “Tháng Giêng rét đài, tháng Hai rét lộc, tháng Ba rét Nàng Bân”... Nhưng mà năm nay tháng Hai rét lộc lại rét rất đậm. Rét… hoành tráng, theo như ngôn ngữ quán trà ngày nay mỗi khi nói về cái to lớn, nói hài hước dành cho cả cái dữ dội...
Nếu bạn uống nước, hay ăn cơm, để nồi cơm bên phải hay bên trái thì không quan trọng. Nhưng đi đường, bên phải hay bên trái lại là vấn đề lớn. Đi đường bên phải, vượt xe bên trái, lái xe ngồi bên trái... Đó là luật giao thông. Liên quan đến trật tự xã hội, trình độ chuyên môn, liên quan đến sinh mạng con người.
Cách đây nửa thế kỷ, trong cuộc kháng chiến chống Pháp... báo tường là một sân chơi tuyệt diệu, cuốn hút và say mê. Ngày nay, đến trẻ em 6 tuổi cũng biết vào mạng, chát với bạn bè, gọi điện Internet cho người nhà ở Mỹ, rồi thì tự tay làm blog, chơi với nhau ở tận đâu đâu. Trẻ em ở thời đại Internet có câu hỏi báo tường để làm gì, tại sao người lớn, người của thời đại báo tường không suy nghĩ?
Cây đổ là do rễ ít bám đất, cũng là do thân nó cao mà không gần với đồng loại. Chuyện cây cũng là chuyện đời. Thông thường mà đặc biệt. Cây cũng là người mà cây đổ cũng không phải chỉ vì cây, mà chính là có tác động của con người.
Cái gọi là “kinh tế” rắc rối hơn là thẩm định một bài văn, một bái hát, một vở kịch. Có thể các nhà kinh tế không hiểu nổi giá trị nghệ thuật của một tác phẩm, nhưng có thể các văn nghệ sĩ cũng ú ớ khi thấy người ta nói về tiền tệ và thị trường.
Bài này đăng báo lâu rồi, nay post lại: Ví dụ chuyện phân phối sữa: Sữa bò hiếm, phải phân phối đúng đối tượng, tức là chỉ phân phối cho những bà mẹ nuôi con mà thiếu sữa. Làm sao biết bà mẹ nào thiếu sữa? Phải khám. Tức là phải cho bác sĩ khám... vú thì mới biết có sữa hay không để mà quyết định cho mua sữa hay không? Kỳ quá chừng. Nhiều sản phụ kêu lên lãnh đạo: Tại sao phải chịu bị “bóp vú” mới được mua sữa? Nhưng những ngày đó đúng là như vậy. Lãnh đạo Thành phố Hồ Chí Minh đã không đi theo con đường hoàn thiện việc khám vú, mà bàn cách làm sao có sữa
Gần đây, báo chí làm ầm lên về chuyện cứu cụ rùa. Rồi thì cơ quan quản lý nhà nước ở Thủ đô cũng vào cuộc. Bao nhiêu là ý kiến hiến kế… Bao nhiêu là tâm trạng lo lắng cho cụ rùa Hồ Gươm.