Tôi không bầu chọn cho Vịnh Hạ Long, thế là tôi không yêu nước ư? Ngày mai, một công ty nào đó sẽ mở ra cuộc vận động bầu chọn “Người vĩ đại nhất mọi thời đại” tôi sẽ vận động bầu cho Tễu, thì đó cũng là cách thể hiện lòng tự hào dân tộc chứ gì? Mang Tễu ra đấu với Ivan, AQ, Pie, Sam, Crixto… thì quá tự hào.
Đại lễ 1000 năm Thăng Long - Hà Nội… Đó là những ngày 1000 năm mới có một lần. Ai cũng nói thế. Và người người hân hoan. Tự hào truyền thống 1000 năm, cảm giác thiêng liêng đi giữa mảnh đất mà 1000 năm trước, cha ông đã đổ máu và mồ hôi xây đắp nên… Nhưng, nhìn trời nhìn đất hôm nay, cứ thấy… thế nào ấy. Một cảm giác thiêu thiếu cứ xô đến. Thiếu gì? Thiếu gì giữa màu sắc rực rỡ, người người lớp lớp đi chơi, đi hội? (Báo Hải quan)
Tuần này có ngày trung thu, rằm tháng Tám... Tôi nhớ Trung thu những năm đã xa, thị trấn không điện, đêm trăng sáng không gian trong vắt, nhà nhà trải chiếu ra cửa cho trẻ con múa hát. Đội múa sư tử của phố đi khắp phố, trống thùng thùng rất vui vẻ. Mà ngày đó cỗ trông trăng thì vườn nhà có gì hái ra cho trẻ bầy rồi "phá cỗ".
... hai cô cậu sinh viên hỏi nhau: Này, Long Thành cầm giả ca là gì? Rồi người kia ngờ ngợ nói: Có lẽ chữ "cầm" in nhầm, phải là "Long Thành cấm giả ca", chắc là bộ phim về chống… hát nhép. Hai vấn đề lớn được đặt ra: Một là, có một sự đứt gãy văn hóa đang thực sự tồn tại trong xã hội đương đại của chúng ta và hai là, có một sự ẩu, không nghiêm túc của các nhà làm phim, họ là một bộ phận mang danh trí thức.
Ngày nay, tại sao chính quyền được củng cố, từ cấp xã, phường trở lên, đội ngũ cán bộ khổng lồ, số lượng nhiều, thế mà lĩnh vực nào cũng có giặc. Rừng có lâm tặc, đường có đinh tặc, phố có sưa tặc, sông có sa tặc… Rồi là than thổ phỉ, khai khoáng thổ phỉ, đá thổ phỉ, gạch thổ phỉ… Tại sao lại có lắm phỉ thế trong chế độ ta?
Đi trên đường Thanh niên, anh bạn Tống Minh Vượng người Trung Quốc nói tiếng Việt chỉ những người đang ngồi ôm nhau ở bờ hồ Tây, bảo: Ở Hà Nội, bờ hồ nào người ta cũng làm tình yêu... Tất cả người nghe câu nói ấy đều cười ồ. Tiếng Việt ngồ ngộ, có thể liên tưởng rất buồn cười. Nhưng sau đó có người đặt câu hỏi: Tại sao người ta hay hẹn hò nhau ở bờ hồ?
Tôi nhớ có một nhạc sĩ tiền chiến làm bài hát: Buồn tàn thu. Mùa thu sắp tàn, mùa đông sắp đến. Mùa tươi đẹp thu vàng heo may sắp chấm dứt rồi, mà mùa đông băng giá thì đang đến. Buồn làm sao…
Cùng một hiện tượng, cùng một mảnh đất, mà thời xưa, người dân cha ông ta đã đối xử với đất, với nước thân thiện, vui sống, mà sao thời nay, chúng ta đối xử với đất, với nước như là giặc trong nhà? Lo nghĩ lắm thay… Hãy cùng nghĩ lại một lần xem sao chứ nhỉ?
Thời tiết thật khó lường. Trái mùa. Năm nay quả thật thời tiết nhiều phen không theo quy luật bình thường. Bắt đầu có dấu hiệu từ mùa xuân rét đậm, rét dài, rồi lá vàng trút ào ạt khắp nơi. Mà đó là mùa xuân đấy....