Khi biết tin Hãng phim Hội Nhà văn Việt Nam làm phim về Nguyễn Ái Quốc ở Thượng Hải những năm 1933-1934, bộ phim “Vượt qua bến Thượng Hải” vừa được công chiếu, ngay chính tại Hội Nhà văn, cơ quan chủ quản của đơn vị sản xuất phim, dư luận rất khác nhau. (bài đăng báo HQ)
Tra từ điển, chữ "hoắng" không có. "Sớt" trên mạng cũng không tìm thấy nghĩa. Có lẽ từ này mới phát sinh trông đời sống hiện đại. Dân gian hiểu một cách đơn giản "hoắng" là hành động khác thường, không phù hợp với đại chúng, không phản ánh đúng thực chất sự việc đó, nói với làm không đi đôi với nhau, kết quả việc làm càng không hay ho gì...
Chưa thấy đài báo thời tiết, trời vẫn nắng mà bố tôi đã bảo: "Mai thế nào cũng rét", hoặc có lần đang gió lạnh hiu hiu, bố tôi lại bảo: "Mai thế nào cũng nắng". Hồi đó, tôi cứ nghĩ thán phục sao bố tôi lại tài thế.
Thời chúng tôi đi học, đến lớp đến trường là đi chơi, là vui sướng. Bây giờ thì trẻ con đeo ba lô trĩu nặng, học hết lớp nọ lớp kia, còn học nặng hơn bố mẹ nó đi làm. Và nó phải thuộc các bài mẫu. Nó không được khác những đứa khác. Thế hệ chúng nó sẽ ra trường mà nền giáo dục muốn phải giống nhau như những cái bánh mỳ ra lò, như người lính trong hàng quân tuân lệnh lãnh đạo... Mỗi người bố, người mẹ đều có những ông thày, mỗi đứa con cũng có những ông thày. Và tôi bây giờ đã là phụ huynh, nghĩ lại thời đi học của mình mà thương những đứa con của mình…
Có một vấn đề, đình chùa Việt thường dùng chữ Hán, "chữ của các cụ". Như vậy, chỉ những người có chữ Hán mới đọc được, mà người biết chữ Hán ngày nay thì rất ít. Nhiều người trẻ nói tiếng Trung, đọc chữ Trung Hoa vanh vách, nhưng lại bối rối khi đọc chữ ở đình chùa miếu mạo. Bởi vì chữ Trung Quốc hiện đại là kiểu giản thể, còn chữ Hán cổ phồn thể, rậm rà rắc rối.
"Có một mùa trong ánh sáng diệu kỳ Cái nóng êm ru, mầu trời không chói Mùa hè rớt cho những người yếu đuối Cứ ngỡ ngàng như lại bắt đầu xuân”
Dùng ngựa thì có thể không cần đường nhựa hay đường bê tông, không cần cầu, ngựa có thể bơi qua sông, quất một roi có thể phóng qua vực như Lưu Bị thời Hán, vừa oai phong vừa mát mẻ như đi máy bay mui trần. Nhà thượng lưu có thể bán xe Audi, Mẹc, BMV thừa sức đóng xe ngựa sang trọng. Vấn đề của chúng ta bây giờ chỉ là kiến nghị Nhà nước học tập Tần Thủy Hoàng Doanh Chính, là quy chuẩn đường, cả đường đất lẫn đường gạch, đường nhựa, theo kích thước trục xe. Việc ấy thì Bộ Giao thông thừa sức làm trong kế hoạch một nhiệm kỳ.
Ngày nay, tại sao chính quyền được củng cố, từ cấp xã, phường trở lên, đội ngũ cán bộ khổng lồ, số lượng nhiều, thế mà lĩnh vực nào cũng có giặc. Rừng có lâm tặc, đường có đinh tặc, phố có sưa tặc, sông có sa tặc… Rồi là than thổ phỉ, khai khoáng thổ phỉ, đá thổ phỉ, gạch thổ phỉ… Tại sao lại có lắm phỉ thế trong chế độ ta?
Tôi ủng hộ phản biện xã hội, tôi muốn xã hội đa dạng tư tưởng, phong phú bản sắc… Xã hội không thể quân sự hóa, dàn hàng ngang tiến bước triệu người như một. Nhưng chửi đổng như anh Đổng thì tôi không thể ưng được.