"Đăng cổ tùng báo" số 806, ngày 27/5/1907, mục mà ngày nay các báo gọi là "tin ngắn", hoặc "tin các tỉnh" thì ngày xưa, vào năm 1907 gọi là "Việt vặt các tỉnh", có mấy mẩu tin thú vị.

Ngẫm cho cùng, những nhà quản lý đang chơi chữ. Cái lợi của việc chơi chữ là làm cho người ta hiểu, các vị đang làm một việc gì đó khác với giai đoạn trước. Nhưng thật ra, đó đang làm một sự lấp liếm, cả vú lấp miệng em, bao che cho khuyết điểm một thời gian dài.

Phí ô tô thì nước nào có ô tô chạy đều có cả. Nước ta cũng đã có. Họ chỉ có không thêm nếm để phí chồng phí thôi. Mà họ cũng không lý luận chuyện đóng phí thêm là yêu nước… thêm.

Anh bạn tôi gửi email cho tôi, ngẫm dưới đèn thấy những điều anh ấy viết có thể gợi cho bạn đọc đôi điều, tôi trích ra đây thư của bạn tôi:

Cây đổ là do rễ ít bám đất, cũng là do thân nó cao mà không gần với đồng loại. Chuyện cây cũng là chuyện đời. Thông thường mà đặc biệt. Cây cũng là người mà cây đổ cũng không phải chỉ vì cây, mà chính là có tác động của con người.

Hệ quả là nền giáo dục ấy tiêu diệt nhân cách. Hãy xem người lớp trưởng kia, khi cô giáo bảo phải cầm roi đánh bạn thay cô, thì cũng đánh, và không hề biết ngượng và đó là sai trái. Hãy xem đám học trò ấy, chứng kiến sự việc, mà không ai có một chút dũng khí nói ra với cô giáo là làm thế là sai, rồi không dám nói với bất kỳ ai khác. Ôi, tại sao nền giáo dục lại coi việc giáo dục con người như những con cừu, rồi cho ra trường như những cái bành mỳ ra lò như thế?

Ngạn ngữ có câu: “Tháng Giêng rét đài, tháng Hai rét lộc, tháng Ba rét Nàng Bân”... Nhưng mà năm nay tháng Hai rét lộc lại rét rất đậm. Rét… hoành tráng, theo như ngôn ngữ quán trà ngày nay mỗi khi nói về cái to lớn, nói hài hước dành cho cả cái dữ dội...

Phải rồi, ngày thường thì ăn có mời, làm có khiến, anh không mời tôi đố tôi đến chỗ anh, trừ phi đến xin xỏ nhờ vả gì. Còn ngày Tết… Đó cũng là một cái hay của Tết. Con người ta sống người hơn. Hóa ra ngày thường chấp nhặt, làm cho người ta nhỏ bé. Tết khác ngày thường như thế… Vui thay.

Tuần này, có một vấn đề cứ ám ảnh tôi mãi, đó là câu nói: Chính danh.

Ôi, cách đây 15 năm trường thực nghiệm như một lựa chọn bất đắc dĩ, mà nay lại chen nhau thích cánh xin vào, thời thế khác rồi, nền giáo dục trì trệ quá rồi, điều tốt xấu trong xã hội trắng đen lẫn lộn rồi. Bây giờ thì tôi không còn phải lo lắng xin cho con đi học, nhưng nhìn thấy cảnh phụ huynh chen chúc giật đổ cổng trường, mà thấy buồn sao…